Saturday, February 15, 2014

Dân & quyền lợi | từng lớp | Báo điện tử Tiền Phong.

Hải Phòng. Với lời thề “Ai lấy của công dùng vào việc tư. Tự tính toán. Mà không chịu điều tiết. Dự án “khủng” trên còn có cái “lợi” nào khác dành cho ai đó mà dân không biết? “Cuộc chiến” quyết liệt để giành nguồn nước về cho dân từ “tay” các nhà máy thủy điện ở thượng nguồn mà Đà Nẵng đang lĩnh xướng cũng phần nào cho thấy điều này. Nhất là nơi ấy chẳng thể “khai thác quỹ đất”. Ở một ngôi làng thuộc huyện Kiến Thụy. 000 ngày công dân tự đóng góp.

Cái lợi từ thủy điện dân đã thấy. Chung cục bỏ không? Liệu những chương trình. Ngày đầu xuân. Rừng. Trọn vẹn. Sợ ngăn sông là húy kỵ. Có thể nhân rộng lễ hội đầy ý nghĩa thời sự ấy được không. Một thứ quyền lợi hẳn nhiên chung hưởng. Bệnh tật. Lần đầu tiên cả làng được đón một cái Tết an lành. Tự thi công. Người dân tổ chức Lễ hội Minh thệ. Nhưng dân không cần đến.

Ốc đảo nghèo Đông Bình bao đời bị kẹp chơi vơi giữa ngã ba sông Thu Bồn – Ly Ly. Dân có thể chống lệnh lãnh đạo để tự ngăn sông đắp đường “giải toả” thế cô lập cho mình.

Ốm đau chết chóc… của hàng ngàn con người giao phó may rủi cho cây cầu phao mục nát cùng những chuyến đò ngang phong phanh. Viện vào lý do ngân sách có hạn. Thì dân bất khả. Tại sao vẫn có những công trình. Thì không phải bộ ngành. Cầu ghế đả tử”. Nhưng khi dân làng đề xuất ngăn một nhánh sông để làm đường thì lãnh đạo lại sợ cấp trên.

Thủy điện chỉ muốn vơ vét thêm lợi nhuận. Dù căn số con đường ấy sẽ còn phải thử thách qua những trận mưa lũ bạo liệt sắp tới. 7 triệu dân cùng hàng trăm ngàn hecta ruộng đồng phía hạ du của Đà Nẵng – Quảng Nam. Thay vì đẻ ra vô vàn lễ hội vô ích khác? Và tự hỏi.

Dự án chục tỷ. Lo thoát nước mùa lũ… Để rồi dân phải tự giải vây cứu lấy mình. Chuyện đi lại làm ăn.

Quan chức nào cũng thấu. Nhưng còn những trận lũ ập xuống bất thần. Vào bộ máy công quyền. Hoặc không dùng được. Chỉ biết trông đợi vào cấp trên. San sẻ hài hòa quyền lợi với dân. “Của công” có bao gồm nguồn nước. Mâu thuẫn đến hồi gay gắt giữa nhu cầu an sinh bức thiết của người dân với sự lạnh lùng của không ít cấp lãnh đạo địa phương. Tiền nhà nước thừa biết khó có để xây cầu.

Trăm tỷ được tất tả đầu tư với danh nghĩa “phục vụ dân”. Là nước và khí trời. Nhưng “cơn khát” của hơn 1. Bằng con đường dài 300m đắp cao hơn đỉnh lũ từ số tiền 200 triệu đồng và 2.

Không khí sạch… hay không?. Những cơn khát dằng dai hàng năm do thủy điện luân phiên mang lại theo từng mùa. Câu chuyện tương tự Đông Bình đang diễn ra ở rất nhiều nơi. Nhưng người dân không tài nào hiểu. Sợ vi phạm giao thông đường thủy.

Đến nỗi dân sắp phải mua nước sinh hoạt với giá cao vì hiếm nước. Học hành. Nhờ con đường.

No comments:

Post a Comment