Không chừa lại dù chỉ một góc! Không có giải pháp nào hay hơn là đàn ông hãy đưa vợ đi thăm toàn bộ ngôi nhà. Anh sống cuộc sống riêng của mình cứ như người đơn thân. Có khả năng dẫn đến đổ vỡ khi nó vượt quá sức chịu đựng của người bạn trăm năm. Có lẽ chỉ lúc nào cần “giải trí” anh ấy mới nhớ mình có vợ. Nó chỉ chiếm được một phần thôi. Người vợ thời nay phải làm sao để chính mình cũng là ngôi nhà có chí ít là vài ba phòng.
Không thể ra lệnh mà vợ chồng cần trò chuyện. Phải chăng vai trò đơn giản trong dĩ vãng của những ông chồng đã được thay thế bởi vai trò phức tạp và rắc rối hơn nhiều.
Chồng không còn là người bạn trăm năm của tôi nữa. Cứ tưởng lĩnh lương về đưa hết cho vợ là xong. Gấp đôi nam giới. Chẳng ngày nào lại không có những người vợ thấy nói với chồng như nước đổ lá khoai nên đành than thở với chuyên gia tâm lý: “Tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi.
Quan tâm đến vợ con hơn. Có nhẽ không hình ảnh nào xác thực hơn là ví đàn ông thời nay với ngôi nhà có nhiều phòng và mỗi phòng có một vai trò trong cuộc sống của họ: phòng dành cho công việc.
Phải chăng với họ. Vào vơ các phòng để hiểu thế nào là đàn ông thời @. Vợ cũng chỉ là một trong những cái phòng đó. Phòng cho vợ. Có khi quên cả những phòng còn lại. Có thể là phần lớn hơn nhưng không bao giờ là quờ quạng và nữ giới sẽ chấp nhận. Có ông rủ bạn đi câu cá. Trao đổi để hiểu nhau và người vợ sẽ ngộ ra vị trí của mình trong trái tim chồng.
Không bao giờ anh có mặt khi tôi cần. Đáng tiếc. Tất nhiên những lối thoát tiêu cực đó chỉ làm tình hình tệ nạn thêm. Đàn ông luôn di chuyển từ phòng này sang phòng khác và phòng nào họ cũng đam mê. Phòng cho những trò giải trí. Ít ra là chấp nhận được. Thống kê cho thấy tỷ lệ phụ nữ đứng đơn ly hôn hiện giờ là 70%. Phòng kia to lên. Bởi họ làm sao thay đổi được cục diện gia đình nếu vẫn còn đó quan niệm bạn đời là vật sở hữu của riêng mình.
Tôi không biết gì về anh ấy. Có nên kéo dài cuộc hôn nhân này nữa không?” Tuy nhiên. Chẳng từ bất cứ việc gì đóng góp cho gia đình nhưng vẫn bị sức ép đồ sộ – từ vợ – thôi thúc họ kiếm tiền nhiều hơn. Phòng cho con. Thêm phòng nữa vào. Vì cái họ muốn là cả ngôi nhà. Cuộc sống của cả hai sẽ cùng phong phú lên. Không nên giám sát nhau 24/24 và coi bạn trăm năm như vật sở hữu của riêng mình.
Với tôi. Dù có ít nhiều đổi thay. Phòng nọ bỏ đi. Đánh bida hay dán mắt vào máy tính. Họ tồn tại trong gia đình như một thứ inox bất chấp mưa nắng.
Có những ông chồng trở nên… vô cảm. Nhưng muốn làm được chuyện đó. Vợ không cần biết.
Lạ lùng là rất ít ông chồng bị vợ đòi ly hôn vì tội cờ bạc. Khi tiếp xúc với ông xã của nhiều quý bà. Phòng cho bạn bè. Anh ấy cũng không cần biết tôi sống thế nào. Chắc chắn đàn ông chẳng thể biến thành một người hoàn toàn khác theo ý muốn bạn đời.
Vợ có thể góp ý phòng này nhỏ bớt. Bao nhiêu công sức của họ chỉ đổi lấy những lời chê trách.
Luyện đôi mắt nhìn gương mặt quạu quọ của vợ như nhìn cánh đồng hoang.
Đàn ông sống như thế nào thì sau đó. Các bà có mua cả khối sách dạy làm vợ về đọc cũng chẳng ích gì. Và điều bất mãn của đàn bà là ở đây.
Điều mà đàn bà chán ngán thật ra là “có chồng mà cũng như không” và “vô trách nhiệm với gia đình”. Không ít ông cho rằng họ đã núm tột bực. Cuộc sống vợ chồng đã trở thành quá tải? Biết chẳng thể làm cách nào xoay chuyển được tình hình. Chồng đã trở thành xa lạ.
Họ luyện được đôi tai để nghe những lời than phiền của vợ như nghe nhạc không lời. Có khi là những cuộc tình một đêm. Còn lại các ông đi đâu. Theo Ts Tâm lý học Trịnh Trung Hòa SGTT.
Bởi trước khi lấy vợ. Tôi lại nghe được những lời còn… thất vọng hơn! Quý ông cho rằng làm sao để các bà xã thời nay ưng là chuyện khoa học viễn tưởng. Đó chính là mô hình của hôn nhân hiện đại. Nghiện hút hay bạo hành. Có người kết luận: đàn bà sinh ra để ca cẩm phàn nàn và đàn ông muốn tồn tại chỉ còn cách giả đui giả điếc.
Làm gì. Một số khác đi khẳng định mình ở nơi nào có người con gái ngưỡng mộ họ.
No comments:
Post a Comment