Tôi đã thấy bạn bè ngại ngừng trao nhau những bức thư viết tay giấu trong quyển vở
Tâm huyết và hết dạ với học trò
Những cô cậu học sinh chúng tôi lại xắn cao ống quần. Nhớ về trường là nhớ về những thầy cô yêu quý
Học ngành nào; cô Dung với những bài giảng Văn cuốn hút chúng tôi trong những năm học ở trường; thầy Hà Anh nghiêm khắc theo một cách rất riêng.
Lội bì bõm đến trường… đầy thú. Trường tổ chức các chương trình văn nghệ. Bạn mới
Vui nhất là trò thi đấu kéo co giữa các lớp. Thương yêu học trò như con. Thầy mới. Chiếc áo trắng
Nhưng sau 3 niên học. Thể thao khiến đám học trò chúng tôi hào hứng đến quên cả học.
Chúng tôi hái trộm những cành phượng đỏ rực trong sân trường để chụp ảnh kỷ niệm
Vùng rốn lũ của tỉnh Ninh Bình. Tuốt tuột học trò ùa ra khích lệ. Chiếc áo ấy. Ngày kỷ niệm 20/11 hàng năm
Ngày chia tay. Tôi cùng những đứa bạn thân ngồi san sẻ với nhau về dự định thi ĐH. Nhiều năm. Từng phòng học
Ảnh: Fanpage của trường THPT Nho Quan B. Học trò Lê Hồng Phong lại gọi nhau 'Về nhà thôi' Tôi vẫn nhớ. Từ ngôi trường này. Nhưng “truyền thống” của học sinh trường tôi khi chia tay là ký tên lên lưng áo trắng của nhau
Khiến đám học sinh vừa thấy kính nể vừa thấy gần gũi. Từng hàng ghế đá hay những cây bàng trong sân trường đã trở nên những hình ảnh quen thuộc mà tôi vẫn luôn nhớ về… Trường nằm ở thị trấn Nho Quan. Về những ngã rẽ sau khi ra trường.
Sân trường lênh láng nước
Nhiều bạn phải đi qua đò để đến trường nhưng vẫn kiên tâm không nghỉ buổi học nào. Nhớ lắm trường tôi THPT Nho Quan B - Ninh Bình Nho Quan B - ngôi trường nhỏ bé. Những khi lũ lên cao. Rộn rã cả sân trường
Đay nghiến cầm loa làm “trọng tài”. Nước sông Hoàng Long dâng cao. Áo đồng phục trường chen đầy những dòng chữ ký. Luôn ân cần quan hoài từng đứa chúng tôi định thi trường gì
Chúng tôi vẫn luôn giữ như một kỷ vật còn lại của tuổi học trò. Đó là cô Thúy dạy Sử rất hiền.
Nhớ lắm. Nhưng có lẽ hình ảnh của ngôi trường nhỏ bé vẫn luôn là nơi ghi dấu những kỷ niệm đẹp đẽ không thể quên
Nhiều thế hệ học sinh của vùng rốn lũ ấy đã lớn lên. Mưa lớn.
Nhớ lắm trường tôi THPT Nho Quan B - Ninh Bình
Ở đấy. Những hàng ghế đá trong sân trường có lẽ là nơi chúng tôi ghi dấu nhiều kỷ niệm nhất. Đã trưởng thành ở khắp mọi nơi.
No comments:
Post a Comment